7.1 | Một thứ quà của lúa non: Cốm (1943) – Thạch Lam

(Hà Nội băm sáu phố phường – 1943)

Cơn gió mùa thu hạ lướt qua vùng sen trên hồ, nhuần thấm cái hương thơm của lá, như báo trước mùa về của một thức quà thanh nhã và tinh khiết. Các bạn ngửi thấy, khi đi qua những cánh đồng xanh, mà hạt thóc nếp đầu tiên làm trĩu thân lúa còn tươi, ngửi thấy cái mùi thơm mát của bông lúa non không? trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phản phất hươnh vị mùi hoa cỏ. Dưới ánh nắng, giọt sữa dần dần đông lại, bông lúc càng ngày càng cong xuống, nặng vì cái chất quý trong sạch của Trời. Đọc tiếp “7.1 | Một thứ quà của lúa non: Cốm (1943) – Thạch Lam”

7.1 | Gửi em, cô thanh niên xung phong (1968) – Phạm Tiến Duật

SGK

Anh đã tìm em, rất lâu, rất lâu
Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn
Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm
Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều
[…]
Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa
Thương em, thương em, thương em biết mấy.

(trích) Đọc tiếp “7.1 | Gửi em, cô thanh niên xung phong (1968) – Phạm Tiến Duật”

7.1 | Tiếng gà trưa (1965) – Xuân Quỳnh

Hoa dọc chiến hào – 1968

Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ
Đọc tiếp “7.1 | Tiếng gà trưa (1965) – Xuân Quỳnh”

7.1 | Một tuổi thơ văn – Nguyên Hồng

SGK

Đêm qua ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn trông sao sao mờ…

Cảnh minh hoạ trong có bóng một người đội khăn, mặc áo dài, chắp tay sau lưng, quay mặt trông trời lấp lánh sao, bên cái cầu rửa ở bờ ao tối mờ mờ.
Đọc tiếp “7.1 | Một tuổi thơ văn – Nguyên Hồng”

7.1 | Kẹo mầm – Băng Sơn

SGK

Mỗi sáng mẹ tôi gỡ tóc bằng cái lược thưa gỗ vàng vàng, thế nào rồi cũng có ít tóc rối. Mẹ vo vo giắt nó lên đòn tay chỗ mái hiên nhà. Rồi chị tôi cũng làm thế, bắt chước mẹ cũng gỡ tóc, vo vo giắt mái tóc rối lên chỗ ấy.

Thỉnh thoảng trên đường làng có bà cụ rao to: “Ai tóc rối đổi kẹo không?”. Một bên thúng là mảnh chai vỡ đồng nát, lông vịt, tóc rối,… còn bên kia chỉ có cái niêu đất, đúng hơn là một cái ang, cái liễn đựng một thứ kẹo mà bất cứ một đứa trẻ nào cũng phải mê. Đọc tiếp “7.1 | Kẹo mầm – Băng Sơn”

7.1 | Người nhà (1985) – Duy Khán

SGK

Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong da từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân. Rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi.  Đọc tiếp “7.1 | Người nhà (1985) – Duy Khán”

7.1 | Bài ca nhà tranh bị gió thu phá – Đỗ Phủ

Phiêu bạc tây nam (760-770)

茅屋為秋風所破歌

八月秋高風怒號,
卷我屋上三重茅。
茅飛渡江灑江郊,
高者掛罥長林梢,
下者飄轉沉塘坳。  Đọc tiếp “7.1 | Bài ca nhà tranh bị gió thu phá – Đỗ Phủ”

7.1 | Qùa bánh tuổi thơ – Đặng Anh Đào

SGK

Một mảng kỉ niệm lớn của đứa trẻ – đó là món ăn, đặc biệt là cái thứ mà người dân Bắc gọi là quà bánh. Hồi nhỏ chúng tôi không được cho tiền đến trường ăn quà, vì ba mẹ tôi cho rằng trẻ con sử dụng tiền sẽ hư! Đó quả là một thiệt thòi, vì dù trong cặp hoặc sau mui xe luôn xếp sẵn những quả chuối, quýt, bánh mật,… thì những quả cấm vẫn là quả quý. Đặc biệt là cái món thịt bò khô, anh chàng đi bán rao hàng bằng cách lắp xắp cái kéo, trên thùng gỗ bày đủ nước chấm, ớt, đu đủ xanh. Những sợi đu đủ màu ngọc thạch trắng, giòn, ớt đỏ và lá thơm xanh hợp thành một bức tranh tĩnh vật – kiệt tác đối với tuổi học trò…
Đọc tiếp “7.1 | Qùa bánh tuổi thơ – Đặng Anh Đào”

7.1 | Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê (回鄉偶書) – Hạ Tri Chương

回鄉偶書

其一

少小離家老大迴,
鄉音無改鬢毛摧。
兒童相見不相識,
笑問客從何處來。  Đọc tiếp “7.1 | Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê (回鄉偶書) – Hạ Tri Chương”

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu