SGK
Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây,
vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người.
"Lại que diêm, điếu thuốc, miếng trầu, kéo dài mãi mãi cái phong vị bình dân và mộc mạc của các cô hàng nước, cái tinh hoa thuần túy Việt Nam từ xửa xưa đến giờ."
SGK
Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây,
vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người.
SGK
Làng xóm ta xưa kia lam lũ quanh nǎm mà vẫn quanh nǎm đói rách. Làng xóm ta ngày nay bốn mùa nhộn nhịp cảnh làm ǎn tập thể.
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Bác Hồ tại Hội nghị chính trị đặc biệt (27-3-1964)”
SGK
Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm.
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Bài ca vỡ đất (1948) – Hoàng Trung Thông”
SGK
Áo nâu liền với áo xanh
Nông thôn cùng với thỊ thành đứng lên
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Ba mươi năm đời ta có Đảng (1960) – Tố Hữu”
Ngày 27 tháng 6 viết tại lầu Vọng Hồ trong lúc say
六月二十七日望湖樓醉書其一
黑雲翻墨未遮山,
白雨跳珠亂入船。
捲地風來忽吹散,
望湖樓下水如天。 Đọc tiếp “6.2 | Ngày 27 tháng 6 viết tại lầu Vọng Hồ trong lúc say (1072) – Tô Đông Pha”
(Góc sân và khoảng trời – 1968)
Sắp mưa
Sắp mưa
Những con mối
Bay ra
Mối trẻ
Bay cao
Mối già
Bay thấp Đọc tiếp “6.2 | Mưa (1967) – Trần Đăng Khoa”
(Việt Bắc -1954)
Ngày Huế đổ máu,
Chú Hà Nội về,
Tình cờ chú cháu,
Gặp nhau Hàng Bè.
Chú bé loắt choắt,
Cái xắc xinh xinh,
Cái chân thoăn thoắt,
Cái đầu nghênh nghênh, Đọc tiếp “6.2 | Lượm (1949) – Tố Hữu”
SGK
Em thấy cả trời sao
Xuyên qua từng kẻ lá
Em thấy cơn mưa rào
Ướt tiếng cười của bố
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Chiếc võng của bố (1977) – Phan Thế Cải”
SGK
Ngoài thềm rơi cái lá đa
Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng
…
Đồi thông sáng dưới trăng cao
Như hồn Nguyễn Trãi năm nào về thăm
Em nghe có tiếng thơ ngâm…
Ngoài kia nòng pháo ướt đầm sương khuya.
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Đêm Côn Sơn (1968) – Trần Đăng Khoa”
SGK
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
(trích) Đọc tiếp “6.2 | Những cánh buồm (1964) – Hoàng Trung Thông”
SGK
Về thăm nhà Bác, làng Sen
Có hàng râm bụt thắp lên lửa hồng
Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Đêm nay Bác không ngủ.
Lặng yên bên bếp lửa
Vẻ mặt Bác trầm ngâm
Ngoài trời mưa lâm thâm
Mái lều tranh xơ xác. Đọc tiếp “6.2 | Đêm nay Bác không ngủ (1951) – Minh Huệ”
SGK
Ông đô già người sở tại, khăn chùng, áo dài ngồi cầm trịch, giơ cao chiếc dùi trống sơn son gõ mạnh xuống mặt trống ba tiếng thật đanh, thật giòn tỏ ý nhận lời. Quắm Đen quay ra đứng giữa sới. Ngay lúc ấy, ông Cản Ngũ cũng từ trên thềm cao bước xuống. Tiếng reo hò bốn phía tức thì nổi lên ầm ầm.
Ngay nhịp trống đầu, Quắm Đen đã lăn xả vào ông Cản Ngũ đánh ráo riết. Rõ ràng là anh muốn dùng cái sức lực đương trai của mình lấn lướt ông ta và muốn hạ ông ta rất nhanh bằng những thế đánh thật lắt léo, hóc hiểm. Anh vờn tả, đánh hữu, dứ trên, đánh dưới, thoắt biến, thoắt hóa khôn lường.
Trái lại, ông Cản Ngũ thì xem ra có vẻ lại lờ ngờ, chậm chạp; dường như ông lúng túng trước những đòn đánh liên tiếp của Quắm Đen. Hai tay ông lúc nào cũng thấy dang rộng ra, để sát xuống mặt đất, xoay xoay chống đỡ. Keo vật xem chán ngắt. Cứ nghĩ tưởng Cản Ngũ thì phải thế nào chứ, đánh chác thế kia. “Chẹp!” Chán quá. Ông Cản Ngũ bỗng bước hụt, mất đà chúi xuống. Quắm Đen đã như con cắt luồn qua hai cánh tay ông Cản Ngũ ôm lấy một bên chân ông, bốc lên.
Người xem bốn phía xung quanh reo ồ cả lên. Thôi thế là ông Cản Ngũ ngã rồi, nhất định ngã rồi. Có khỏe bằng voi thì cũng phải ngã.
Tiếng trống vật dồn lên, gấp rút, giục giã. Ông Cản Ngũ vẫn chưa ngã. Ông đứng như cây trồng giữa sới trước những cặp mắt kinh dị của người xem. Còn Quắm Đen thì đang loay hoay gò lưng lại, không sao bê nổi chân ông Cản Ngũ lên. Cái chân tựa như bằng cây cột sắt chứ không phải là chân người nữa.
Ông Cản Ngũ vẫn đứng nghiêng mình nhìn Quắm Đen mồ hôi mồ kê nhễ nhại dưới chân. Lúc lâu, ông mới thò tay xuống nắm lấy khố Quắm Đen nhấc bổng anh ta lên, coi nhẹ như ta giơ con ếch có buộc sợi rơm ngang bụng vậy.
Các đô ngồi quanh sới đều lặng đi trước thần lực ghê gớm của ông Cản Ngũ. Thôi thế là Quắm Đen bại rồi. Keo vật bị đánh bại một cách nhục nhã, cay đắng quá chừng.
SGK
Cai Tứ là một người đàn ông thấp và gầy, tuổi độ bốn nhăm, năm mươi. Mặt lão vuông nhưng hai má hóp lại. Dưới cặp lông mày lởm chởm trên gò xương, lấp lánh đôi mắt gian hùng. Mũi lão gồ sống mương nhòm xuống bộ ria mép lúc nào cũng hình như giấu giếm đậy điệm cái mồm toe toét tối om như cái cửa hang, trong đó, đỏm đang mấy chiếc răng vàng hợm của.
SGK
(Trích)